Fan Cuồng - Thứ phim “cuồng” xuất sắc

Tình cờ biết về Fan Cuồng qua 2 nguồn thông tin.

Từ người quen khi quyết định viết cảm nhận phim cũ Tèo Em nổi tiếng hồi năm 2013.

Từ page Dưa Leo, anh Leo làm cái clip review Fan Cuồng sung lắm, đề cao ở mọi khía cạnh từ góc quay đến dàn cảnh, rồi kể sơ cốt truyện. Thoạt nghe là biết ảnh nhận quảng cáo cho phim này rồi, nên có phần chủ quan không muốn xem, sợ bị hố.

Giờ thì ngồi viết đôi dòng này vì đã xem mà không viết gì thì cũng kì, dù gì cũng xòe 105K tiền vé ngồi trong rạp rồi, nhưng động cơ để viết là không thể không khen 1 bộ phim, nhấn mạnh là “phim Việt Nam” nhé vì xưa giờ khá là có thành kiến, hay & ý nghĩa như vậy.

Why? Để kể cho nghe!

Đầu tiên là diễn viên


Fan Cuồng là sự trở lại của bộ đôi ăn ý Đẹp Vãi Hàng & Xấu Ớn Hồn: Johny Trí Nguyễn và Thái Hoà, nhưng không còn là những màn hài nhảm “thiếu thước tấc" nữa mà thay vào đó sự sâu sắc dần được hoà trộn vào ngôn từ và cách biểu đạt của diễn viên.

Thái Hoà vẫn hài hước trong màn trình diễn của mình nhưng người ta còn thấy rõ "đẳng cấp hài" của anh đang được nâng tầm hơn, không còn là những cái cười phô phang nhạt nhẽo mà cười nhưng có gì đó thấm thấm vào tâm trí, khiến con tim dễ rúng động hơn thường lệ.

Johny trong vai chàng rocker với những sáng tác làm đầu tàu cho nền rock Việt, nhưng không may vướng vào cuộc tình với người đẹp Mỹ Kỳ, làm toàn bộ nên Rock xuống dốc. Là 1 rocker nhưng Johny còn thể hiện mình là một người đàn ông đa cảm và romantic trước Mỹ Kỳ.

Mặc dù lời thoại từ Johny mình nghe còn hơi cứng nhưng vai này trong Fan Cuồng nếu không chọn anh, e cũng khó tìm người phù hợp (chém hơi mạnh tay).

Fan Cuồng còn chào đón 1 cặp đôi khác từ “Đại Chiến Cô Dâu 1" là Huy Khánh và Ngọc Diệp.

Chắc từ lâu rồi người ta chưa chứng kiến sự trở lại của 2 người này. Huy Khánh trong Fan Cuồng là 1 người rất khác với lối diễn xuất… vẫn như mọi khi :v, nói thật là rất khó đoán biết suy nghĩ của cha này.

Ngọc Diệp tiếp tục chung sống với các vai nhảm từ “Bảo Mẫu Siêu Quậy" tới tận Fan Cuồng, và phải nói là hơi thất vọng khi Charlie Nguyễn không nghĩ ra vai diễn nào hợp lý hơn 'bác sĩ tâm thần bị tâm thần' của Ngọc Diệp, hơi lãng phí với 1 người đẹp.

Nói sơ thế thôi chứ trọng tâm vẫn là couple Đẹp Vãi Hàng Xấu Ớn Hồn trên kia nhé.


Thứ 2 là cốt chuyện


Theo mình thấy là bình thường nhưng có 1 cái hay trên mọi cái hay là ý nghĩa mà phim gánh vác.

Lấy cảm hứng từ sự ra đi của Trần Lập làm đề tài, Fan Cuồng như muốn tìm lại ánh hào quang của Rock Việt ngày nào bằng cách xây dựng bối cảnh viễn tưởng.

Thái (Thái Hoà) quay ngược thời gian nhằm cứu vãn ngọn nguồn xuống dốc của Rock Việt: mối tình Gia Nghi (Johny Trí Nguyễn) và Mỹ Kỳ (Phương Trinh Jolie), nhưng rồi anh sớm nhận ra Mỹ Kỳ không còn là mối nguy hại mà thay vào đó lại là anh và Vũ (gã thợ sửa xe chột mắt vào 20 năm sau).



Nỗ lực sau đó của Thái và Vũ nhằm chuộc lại sai lầm hoá ra lại có tác dụng khi sau khi trở về hiện tại, Thái chứng kiến sự thay đổi "hết hồn" của những con người bên cạnh mình.

Nếu không xem được số phận của những con người này vào đầu phim, hẳn bạn sẽ không cảm thấy gì khi chứng kiến tương lai mà Thái tạo ra cho những con người này sau lần quay ngược thời gian 20 năm.

Hãy bỏ qua những cảnh quay thiếu chăm chút hoặc hoá trang thiếu đầu tư, cái cuối cùng bạn sẽ nhìn thấy khi xem đến những dòng nhạc cuối phim hoàn toàn chạm vào trái tim của bất kỳ ai còn ngồi lại.

Cứ như đây là những giây phút mà chỉ Hollywood mới làm được vậy. Fan Cuồng làm người ta nghĩ nhiều về Trần Lập, về rock, về hy vọng.


Thứ 3 là khung cảnh


Điều không thể chối cãi trong Fan Cuồng là khung cảnh Sài Gòn 1996 được tìm về một lần nữa qua những thước phim hoài cổ được quay bằng công nghệ tốt hơn cách đây 20 năm.



Dù biết nhà làm phim cố gắng hạn chế những cảnh quay có liên quan tới đường xá Sài Gòn thời đó (vì đâu dễ mà không dính cả mớ cột đèn dây điện) bằng cách cho cảnh biển hay Thảo Cầm Viên chiếm nhiều diện tích xuất hiện.

Nhưng việc tái hiện với mức độ chân thực gần như hoàn hảo khiến không ít người phải xuýt xoa khi thấy những xe ô tô thuở nào, những bảng hiệu viết tay “hai lúa" đến như vậy.

Mình đã chuẩn bị cho chi tiết này từ trước khi xem phim và cố tìm ra sơ hở dàn dựng của đạo diễn nhưng quả thực số chi tiết được phát hiện rất ít.

Trang phục của diễn viên cũng gây ấn tượng bởi vẻ mộc mạc 'rộng thùng thình' của bộ vest nam hoặc loại vải như tranh sơn dầu của trang phục nữ.

Cuối cùng là Âm nhạc


Ráng lết tới đây cho xong câu chuyện dù phải nói có rất nhiều thứ về Fan Cuồng mình muốn chia sẻ ngay đây.

Sáng nay và chiều giờ mình đang thưởng thức mấy ca khúc rock trong Fan Cuồng từ Một Nhành Mai, Bông Hồng Thuỷ Tinh đến Hạnh Phúc Bắt Đầu...

Phim nhạc nên chủ đề âm nhạc là không thiếu, cái thành công của 1 phim âm nhạc là sau khi xem người ta đồn đãi vào tai nhau và tìm kiếm những bản OST từ trong phim.

Tại sao chúng ta lại làm vậy? Vì chúng ta thấy ý nghĩa từ những thứ chúng ta vừa xem hay nghe được. Bạn có thể nhớ lại Tôi Thấy Hoa Vàng Trên Cỏ Xanh, Chàng Trai Năm Ấy.

Fan Cuồng làm điều đó không hề dễ bởi rock là thứ khó nghe với không ít người, mình là cả 1 ví dụ bao la.

Vậy nên đừng dại dột xem phim nếu bạn sợ chất rock sẽ nhiễm vào máu mình mà không cách gì lấy ra được, nhưng lỡ dính rồi thì sao.

Chà, đó là 1 vấn đề nghiêm trọng, chào đón bạn đến với thế giới Rock của Fan Cuồng.

May là không phải Tèo Anh

Vừa xem xong Tèo Em, hình ảnh đẹp, bản chuẩn, khỏi phải chê.

Phải nói 1 điều… đây là bộ phim có nhiều tình tiết hài nhất trước giờ mình xem, hài từ đầu tới cuối.

Thế Tèo Em có gì?

Có Thái Hoà,

Anh Hoà cách đây chừng 2 năm làm mưa làm gió phòng vé nên thời điểm đó show phim của ảnh đắt như tôm, ra phim nào gom tiền phim đó, tất cả nhờ nhan sắc hài bẩn bựa của anh.

Hollywood có Jim Carrey diễn xuất độc đáo chỉ bằng cơ mặt, thì Thái Hoà chắc cũng được 6, 7 phần anh này.

Mà trong Tèo Em thì ảnh phát huy tối đa khả năng đó, khuôn mặt giả đần đần cộng thêm lời thoại ứng biến rất nhạy bén, hài hước làm khán giả lúc đó cười bần bật trong rạp.

Nhưng cái hay nhất là trong Tèo Em, anh Hòa khiến người xem trải qua nhiều thái cực cảm xúc.

Lúc ngố ngố ngu ngu không thể chịu đựng, kèm thêm mấy trò “mất d*y" câu giờ khiến Tí phải kéo dài chuyến đi mà bình thường chỉ mất 5 tiếng thành vài ngày.

Quả thật buồn cười nếu bạn ở ngoài cuộc, nhưng thử đặt mình vào vị trí của Tí coi. Thiệt chứ mình là Tí có khi đã nổi điên rồi đập Tèo phọt máu.

Cũng vì vậy mà bạn lại sẽ có lúc phải mủi lòng vì thấy xót, thương, tội cho người đàn ông có vấn đề tâm thần ấy. Hồi xưa còn nhỏ mình từng biết và nói chuyện với 1 người như vậy, có lúc giỡn rất quá đáng với người ta. Giờ bồi hồi nghĩ lại thật sự thấu cảm và thấy Thái Hoà đóng Tèo quá giống luôn.

Về căn bản, anh Hòa làm rất tốt vai trò gây cười liên tục cho khán giả, nhưng cũng làm cho người ta thấy thương vì tấm lòng trong sáng của anh.

Rồi có gì nữa?

Johny Trí Nguyễn, dĩ nhiên không thiếu anh này vì phim này ảnh vai chánh mà. Ai không thích anh Johny thì thôi bỏ qua đoạn nói về ảnh nhé, nhưng khuyến khích xem luôn vì Johny đợt này có 1 cái mình thấy rất hay.

Hẳn nhiên nếu bạn nói trong Tèo Em, ảnh diễn hơi cứng thì cũng đúng, nhưng…

Cái lúc chứng kiến ảnh đối đáp với bà chủ khách sạn Cô Hồng thì đúng chuẩn dân miền Tây, kiểu ngây ngây tếu tếu khó diễn tả lắm, nhưng nghe là nhận ra liền (sẽ share đoạn này trên fanpage của Blog để bà con thưởng thức chơi, hài lắm).

Mà mình nói diễn vậy mới hay, lời thoại vậy mới chất, làm người ta thấy nhớ thấy thân quen, chứ thoại mà cứng quá nghe khó vô lắm, đã vậy ác cảm luôn với diễn viên đó không chừng.

Đôi khi Tí đối xử hơi ác với Tèo, không dưới 2 lần Tí buông lời cay đắng “Mày là thằng con nuôi” dành cho Tèo, nói chung ở vị trí của Tèo, mặc dù bị tâm thần, nhưng cũng cảm thấy hơi hơi tủi thân.

Còn ở vị trí của Tí, như nói trên kia, đúng là khó hình dung ai có thể chịu nổi khi ở cùng Tèo.

Đáng ra Tí có thể dứt khoát với Tèo ngay từ đầu, nhưng đúng là có sợi dây ràng buộc vô hình cho 2 anh em nhà này mà lý do phần nhiều là từ… đạo diễn :v

May mắn là về gần cuối phim Tí mới hiểu ra và yêu thương Tèo nhiều hơn, nhận Tèo làm em ruột chứ không phải em nuôi nữa.

Có lẽ đi tới quyết định này cũng nhờ Tèo xả thân cứu Tí không bị cá sấu đớp, đoạn coi vừa mắc cười vừa cảm động.

Chuyến phượt trời ơi đất hỡi của 2 anh em cũng kết thúc tại nhà “cô dâu", Tèo tiếp tục làm nhặng xị hôn lễ đang diễn ra khiến nhà trai nhà gái không hiểu chuyện gì đang xảy ra nhưng kết thúc vẫn làm mát lòng khán giả.

Nhìn chung, Tèo Em có kết cấu tương đối đơn giản, có phần giống mô tuýp của 1 bộ phim Hollywood từng được trình chiếu nhưng đặt trong bối cảnh Việt Nam.

Người xem được thưởng thức khung cảnh miền quê xanh tươi trong suốt hành trình trên chiếc xe “không ai thèm đăng kiểm” của Tèo, rồi cũng dễ dàng bức xúc, sẵn sàng đập phá vì không chịu nổi những trò khó ưa Tèo gây ra, và cuối cùng là sự mãn nguyện khi nhìn Tèo có một cuộc sống suôn sẻ cùng anh Tí vào cuối phim.

Warcraft: Hơi hụt hẫng khúc cuối, còn lại thấy hay!

Suy nghĩ của 1 dân không chuyên game.

Mình không phải tín đồ mê game, cũng chưa từng chơi bất kỳ game nào từ trước giờ ngoài Mario với Pikachu, nên việc đánh giá phim Warcraft của blog có lẽ không tránh khỏi thiếu sót so với những ai từng chơi game này.

Thấy vài người sau khi xem xong có comment đánh giá không cao phim này cho lắm, thậm chí hình như còn có tin phim có doanh thu hơi thất bại tại khu vực Bắc Mỹ. Cũng chẳng hiểu sao điểm IMDB của Warcraft lại tới 7.4 (khá cao đấy) nữa.


Forrest Gump: CHẠY, CHẠY, CHẠY... không vì bất cứ lý do gì

Một chiếc lông màu trắng bay khắp nơi trong nền nhạc du dương rồi từ từ đáp xuống 1 đôi giày lắm bùn của một anh chàng đang ngồi trên băng ghế chờ xe buýt.

Anh bạn nhặt lấy chiếc lông kẹp vào giữa một cuốn sách trẻ con, tiện tay giở hộp socola quà tặng và bẻ vài miếng có trong đó. Anh ta là Forrest Gump (Phô Rét Gâm).


Tiếng nói Forrest Gump: Lúc bạn đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài, là lúc bạn đã sai lầm vô cùng lớn

Nếu câu hỏi của bạn là: Tại sao? Tôi chỉ xin dùng những lời hạn hẹp dưới đây (về một cá nhân vĩ đại mang tên Forrest Gump) để thuyết phục bạn.
Forrest Gump là một con người thần kỳ, đã viết nên 1 câu chuyện thần kỳ cho cuộc đời mình, cả thế giới khi xem cuộc đời Gump đều biết và ngưỡng mộ con người này khi nhìn cách ông vươn lên từ những bất lợi mà Chúa trời dành cho mình.


Quả Tim Máu - Đẹp đôi với thiên đường phim kinh dị Đà Lạt

Đà Lạt luôn có cách làm cho những câu chuyện kinh dị thêm phần rùng rợn bởi cái khí lạnh và âm u sương mù của nó. Những con đường mù mịt chen chúc giữa rặng rừng thông luôn làm người ta có cảm giác hồi hộp như sắp chờ đợi điều gì đó.


Câu chuyện Quả Tim Máu đã thành công khi khai thác bối cảnh của Đà Lạt một cách triệt để nhằm mang lại hiệu ứng mong đợi từ khán giả yêu dòng phim kinh dị.


Khách Sạn Đế Vương - Giá mà Gustave còn sống!

Một câu chuyện khó quên về tình bạn giữa 2 con người, đến gần nhau qua chuyên cuộc phiêu lưu thú vị được tô điểm bởi phong cách điện ảnh thập niên trước.

Khách Sạn Đế Vương trở thành hiện tượng vào lần công chiếu năm 2014, giành lấy không ít giải thưởng và nhận được hàng triệu lời khen.